[MARKETING] Bài học về kinh doanh, tiếp thị qua một người mẹ

February 22, 2008 at 8:23 am 7 comments

Photobucket

PHP2640026_Veer.jpg

Một bài viết rất hay từ blog của Vitruvian Man, chưa biết nhiều về anh nhưng blog của anh có nhiều bài viết rất hay và sâu sắc, rảnh mọi người ghé xem nhé.

Thưa mẹ, con đi!

Hôm nay là ngày cuối cùng tôi ở nhà sau 2 tuần ăn chơi Tết béo ú. Nhà chỉ có 2 mẹ con, tôi đi biền biệt, có khi cả nửa năm mới về nhà một lần. Mẹ thì ở nhà chỉ một mình, lặng lẽ một mình.

Cũng như bao nhiêu người đã từng sống trong cái thời bao cấp khốn khó, bà cũng ra ngoài kinh doanh thay vì bám vào cơ quan nhà nước. Ban đầu là đi buôn vải, mở tiệm bida rồi tiệm cho thuê băng đĩa. Cái nào cũng có lãi.

Cuối cùng, bà mua về 4 cái máy vi tính để mở tiệm cho thuê máy vi tính mà vào thời điểm đó thì máy tính còn là cái gì đó rất xa lạ, cứ nghĩ là vừa nhàn, vừa có ăn. Nhưng rồi thì người thuê máy vi tính thì ít mà người đến thuê đánh văn bản, thiết kế mẫu văn bản là nhiều. Bà bắt đầu mày mò học Word, Excel và cả CorelDraw.

Dần dần nhà nào cũng có máy vi tính, không ai đến thuê máy nữa. Lúc này đa số khách đến là các thợ in lụa khi họ cần chế bản các phim in lụa cho namecard, thiệp cưới… Doanh thu dần giảm sút.

Thế là bà quyết định chuyển hướng kinh doanh, sẵn có vốn và mối khách hàng là các thợ in lụa, bà vào Sài Gòn tìm kiếm các cơ sở sản xuất thiệp cưới và các loại giấy tờ, sau đó nhập về bán cho các thợ in và khách. Không ngờ hướng kinh doanh mới này lại có lời. Bây giờ thì cửa hàng mẹ tôi có thể nói là một trong những đại lý thiệp cuới lớn nhất thị xã và cũng đã có cả chục mô hình cửa hàng kiểu này ra đời.

Sau một thời gian, khách hàng đến càng đông thì bà nhận thấy rằng sau khi mua thiệp và đặt làm các mẫu thiết kế, các người thợ in lụa lại còn phải đến các tiệm sơn để mua mực in, đến nhà sách để mua khung in lụa…

Bà tự hỏi tại sao không để các thợ in lụa chỉ đến đây một lần mà có hết tất cả những gì họ cần?

Thế là bà một lần nữa vào Sài Gòn, thang lang khu Chợ lớn để tìm nguồn hàng vật tư in đem về bán. Bây giờ thì lợi nhuận từ việc bán vật tư in của cửa hàng nhà tôi cũng gần 40% tổng lợi nhuận, thị phần thuộc hàng cao nhất thị xã.

Bà nói rằng việc mở rộng sang mặt hàng vật tư in dẫu ít nhiều nguy hiểm vì đang có quá nhiều đối thủ nhưng bà vẫn tư tin vì rằng bà tạo ra được một mô hình kinh doanh khép kín, giúp các thợ in lụa tiện lợi hơn.

Đó là bài học đầu tiên mà tôi học từ bà: phát triền kinh doanh.

Mẹ tôi không biết ông Kotler là ai, sống ở đâu, nhưng nếu nói về chuyện làm tiếp thị thì không thể chê được.

Khách đến đặt thiệp cưới, bà phân loại rất hay. Nếu là công nhân viên chức hay trí thức, bà chủ động giới thiệu các loại thiệp giá cao, sang trọng. Nếu là công nhân thông thường thì bà đưa ra cho họ những loại thiệp có hoa văn, màu sắc, mức giá trung bình đúng “gu” của họ. Còn là người Chăm thì là loại thiệp màu hồng, giấy mỏng có nơ. Ngay cả khi bà thiết kế thiệp cũng vậy, có khi là những phong chữ lạ, phá cách cho những người trí thức, nhưng lại dành kiểu chữ “kiểu cọ” cho những ai thích màu mè. Ngay cả cách chọn màu sắc cũng thế. Khách đến đây không những thích mẫu thiệp mà cũng hài lòng về cách thiết kế rất “customize” này.

Khách là thợ in lụa, nếu lâu mà bà không thấy đến thì bà nhiệt tình hỏi thăm, chủ động giảm giá để duy trì quan hệ. Còn có lúc bà làm khuyến mãi, tặng viết kim tuyến (để ghi lên thiệp) hay CD nhạc Cưới có logo và lời chào mừng của cửa hàng nhằm quảng bá, có khi là phiếu giảm giá đặt thiệp để người ta tặng cho nhau khi mùa cưới đến.

Nhưng tôi phục nhất là cách suy nghĩa rất “tiếp thị” của bà trong hoạt động quản lý hàng. Hầu như ngày nào bà cũng đặt hàng bởi vậy mà kho hàng nhà tôi không lớn, khách cần hôm nay là ngày hôm sau có hàng ngay. Tôi nói vui là bà đang quản lý theo kiểu “Just In Time”. Mùa cưới của người Chàm bà chủ động đặt nhiều loại thiệp hồng mà họ thích. Khi đặt hàng bà cũng thường xuyên theo dõi xem mẫu thiệp nào đang bán chạy mà đặt thêm, còn loại nào người ta không còn thích nữa thì bà chủ động giảm lượng tồn kho xuống.

Bà nói rằng nếu quản lý tồn kho và đặt hàng không tốt, khách đến mà không có loại thiệp mà họ thích thì họ sẽ bỏ đi, thế là mất khách hàng. Cái này mãi về sau khi tôi học về Inventory Management tôi mới biết, vậy mà bà áp dụng lâu rồi.

Hàng hóa và tiền chuyền ra chuyển vô Sài gòn đều rất trơn tru thông qua một đại lý vận tải. Hầu như những sự cố hay trể hẹn đều rất ít xẩy ra. Mẹ tôi không biết tiếng Anh, nhưng tôi vẫn thường nói là mẹ làm Supply Chain rất tốt.

Có lúc mẹ tôi đầu tư hẵn một cơ sở in, thuê thợ về làm. Nếu mỗi tháng trả cho họ nhiêu đó tiền thay vì trả cho các thợ in ngoài, và với số lượng in là nhiêu đó thì sẽ có lãi. Tuy vậy bà cũng vất vả hơn trong việc quản lý sản xuất. In cái nào trước, cái nào sau, làm sao để tận dụng tối ưu năng suất lao động của thợ là điều không đơn giản. Sau một thời gian bà quyết định không đầu tư sản xuất nữa vì không đủ nguồn lực quản lý.

Thế là bây giờ bà lại thuê thợ bên ngoài in, bà chỉ cung cấp mực in và giấy. Chị A in thiệp cưới đẹp thì bà giao cho thiệp cưới, loại thiệp nhiều màu sắc thì giao cho anh B, in áo là phải anh C. Dẫu không có lãi nhiều bằng tự in nhưng được cái là thu lợi nhanh, rõ ràng trong quản lý.

Ai đó gọi đây là outsourcing còn mẹ tôi thì không biết khái niệm này.

Cũng có lúc bà thấy việc bán giấy cắt sẵn khá lời mà lại có thể khép kín quy trình kinh doanh, bà dự định đầu tư cả vài chục triệu mua máy cắt giấy về. Nhưng suy đi tính lại bà thấy rằng đó không phải là điểm mạnh của mình, không phải là năng lực lõi nên thôi. Nghe bà nói đến “năng lực lõi” mà tôi giật cả mình, tôi nhớ từ này hình như chỉ hay xuất hiện trên báo kinh doanh mà thôi.

Nhà tôi có một chị giúp việc, ban đầu là phụ lau nhà, đi chợ, dần dần chị bắt đầu phụ mẹ buôn bán, quản lý thiệp. Mẹ nói bây giờ thì chị này cũng lớn rồi, thích làm buôn bán hơn nên mẹ cũng có ý định cho chị phụ mẹ buôn bán, còn việc nhà thì thuê người khác. Đó là chuyện bà khuyến khích và phát triển nhân viên.

Đôi khi cuối tháng, sau khi tính toán có lãi, bà ít khi gởi vào ngân hàng hay trả nợ ngân hàng vì bà nói rằng bây giờ đồng tiền mất giá, lãi suất chẳng bao nhiêu. Thế là bà chơi huê (những người có uy tín trong giới làm ăn), tiền đẻ thêm tiền thay vì cho nó nằm một chổ mà khi cần lại có ngay một số tiền lớn để đầu tư. Tôi hay nói vui là mẹ tôi đang quản lý cash flow rất hiệu quả.

Bây giờ thì bà đang dự định lập bảng tính Excel để quản lý hàng tồn, thu chi hàng tháng. Nhưng rồi bà cũng thôi, già rồi, làm ít thôi, có thất thoát đôi chút mà yên thân thì cũng tốt.

Việc kinh doanh cũng ổn định, tôi cũng đã ra trường, có tiền gởi về nhà nên bà cũng ít làm hơn, đi chơi và sống cho mình nhiều hơn.

Tôi vẫn nói rằng bà là nữ doanh nhân giỏi nhất mà tôi từng biết. Tôi học được rất nhiều từ bà.

Vitruvian Man

Photobucket

Entry filed under: Marketing. Tags: .

[MP6] Hình ảnh lớp MP6 những ngày đầu năm mới [RELAX] Đời học sinh

7 Comments Add your own

  • 1. thai  |  March 30, 2008 at 1:50 pm

    đây là bài viết rất hay, trên cả tuyệt vời. Cảm ơn bạn rất nhiều.

    Reply
  • 2. mp6vsic  |  March 30, 2008 at 1:52 pm

    Bài viết đầy cảm xúc và rất chân thật

    Reply
  • 3. Kens  |  July 3, 2009 at 9:22 pm

    mình cảm thấy bài viết rất hay.xúc tích,biết kết hợp các từ ngữ chuyên ngành lại🙂.Mình cũng đang học cách kinh doanh và tiếp thị cho sản phẩm của mình.mong rằng có dịp chúng ta sẽ cùng nói chuyện.Cảm ơn bạn 1 lần nữa.

    Reply
  • 4. Anonymous  |  July 9, 2009 at 1:27 am

    Bài viết thật sự rất lôi cuốn, tôi thật sự rất khâm phục tài kinh doanh của mẹ bạn. Bản thân là người cùng nghề nên tôi thật sự bị cuốn theo câu chuyện của bạn. Giá mà bà cũng hay lên mạng nhỉ, chắc tôi sẽ học hỏi được thêm rất nhiều thứ .. Dù sao cũng Cám ơn về bạn về bài viết này. Chúc bạn thành công và đạt đc điều mình mong muốn nhé.

    Reply
  • 5. PhuongNguyen  |  July 9, 2009 at 1:40 am

    .. Ah nếu đc thì có thể cho tui đia chỉ blog của chủ nhân bài viết trên đc hong .. Người cùng ngành nên cũng hơi ngưỡng mộ ấy mờ … Thanks bạn truoc nhé

    Reply
  • 6. mp6vsic  |  July 9, 2009 at 9:44 am

    Link: http://blog.360.yahoo.com/blog-kotHwdo5eK5qQ.XZb1g68ug-?cq=1

    Reply
  • 7. do ngoc nguyen  |  March 1, 2011 at 12:25 pm

    hic, mot nguoi me that tuyet voi, mot nguoi me that bang linh, phu nu thoi nao cung tuyet voi nhu vay, khong kinh doanh ngoai xa hoi thi lo trong gia dinh.
    co the cho minh biet chu nhan cua bai viet nay la ai k????

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Trackback this post  |  Subscribe to the comments via RSS Feed


Feeds

Chúng tôi là MP6

Photobucket Blog cho những bạn yêu marketing của lớp MP6 (Marketing Pro 6) - trường VSIC TP Hồ Chí Minh

Contact us

Hùynh Vĩnh Sơn Y!M: huynh_vinh_son E-Mail: huynhvinhson1987@gmail.com Photobucket

Categories

Xem bài theo tháng, năm

Tổng số lượt truy cập

  • 145,112 hits

Xem bài viết theo ngày

February 2008
M T W T F S S
« Jan   Mar »
 123
45678910
11121314151617
18192021222324
2526272829  

Bài viết mới nhất


%d bloggers like this: